 |
|
CÕI NGƯỜI TA |
|
NÉP VÀO HEO MAY
DÃ QUỲ |
|
Hôm nay chị rất vui. Nhân ngày thành lập công ty,
tin mỗi nhân viên làm việc từ năm năm trở lên sẽ
được thưởng một khoản tiền kha khá làm mắt chị sáng
lấp lánh. Chị níu tôi lại khi tôi dợm bước qua góc
sân chỗ chị đang quét lá: “Nè, thằng nhỏ nó mừng
phải biết”... Trong đầu chị đã có sẵn kế hoạch sử
dụng khoản tiền thưởng: Một chiếc máy tính cho thằng
con trai đang học đại học. Mong ước ấy đã có cách
nay vài năm khi người mẹ thấy con mình vẫn cặm cụi
vẽ trên giấy... |
|
Chị là nhân viên tạp vụ kiêm người phụ trách... bưng
bê ở căn- tin của công ty và mỗi ngày, tôi thường
tạt vào đó uống một ly sữa vừa để thư giãn, vừa có
dịp chia sẻ với chị những câu chuyện mà nhiều người
khi nghe chị kể, chậc miệng nhận xét: Hình như bả
thuộc... “cõi trên”. Tôi thì nghĩ chị là một người
tinh tế, nhạy cảm. Chị thích nghe Khánh Ly hát nhạc
Trịnh Công Sơn, đôi khi đang làm vẫn ngâm nga một
mình. Chị thường bảo tôi, lúc nào hai đứa con của
chị học xong đại học, có việc làm, chị và chồng sẽ
quay về quê. Dù đã sống ở Sài Gòn hơn chục năm nhưng
chị vẫn nhắc đến quê cũ đầy khắc khoải. Trời mưa nhớ
mưa ở quê, trời nắng nhớ nắng ở quê, nhớ cả hơi nước
trong gió mỗi độ thu sang... |
|
Tôi vẫn thường thấy lại mình ngày xưa trong nỗi nhớ
của chị. Tôi vẫn gói, giấu trong lòng mình nỗi nhớ
ngày xưa ấy. Mỗi sáng ngồi vào trước máy, tôi vẫn
đối diện những e-mail của người bạn trai ngày xưa,
vẫn kiên trì, đều đặn ghé vào mailbox thăm tôi hàng
ngày. Những email khi thì bâng quơ về chuyện thời
tiết trở mùa: “Ngoài này đã heo may”, lúc lại hiện
ra bóng dáng những bạn bè thuở trung học, lần khác
là “tin” cây gạo đầu làng trổ hoa... Tất cả thấp
thoáng điều mà bạn rất muốn hỏi nhưng chưa bao giờ
bật ra thành lời: “Vẫn đang đợi đấy, bao giờ sẽ về
?...” Vì sao tôi vẫn cứ dùng dằng mãi, không thể
quyết định dứt khoát, dù lòng tôi buồn rũ khi những
e-mail thưa dần? Lòng tôi cũng buồn rũ khi nghĩ đến
việc sẽ phải xa rời trang Web mà tôi đã xây dựng, đã
gắn bó. Kể cả phải bỏ những khách hàng mà mình đã
dày công tìm kiếm, thuyết phục và nay đang chờ tư
vấn qua e-mail... |
|
Tôi lại lỗi hẹn với mỗi sớm mai. Tôi cũng lỗi hẹn
với lòng mình. Chưa có anh chàng nào ở thành phố này
giữ chân tôi. Thế thì vì sao? Vì sao, tôi vẫn chưa
rõ. Hình như vì thế mà hàng ngày tôi vẫn băng qua
sân, tạt vào căntin để được nép vào những hoài vọng
của chị, mà ngỡ mình đang nép vào… heo may. |
|
|
|
 |
|
 |