Số 33
CHUYÊN ĐỀ

TÔI KINH DOANH INTERNET

Đăng Khoa – Thanh Huyền – Ngọc Lý

Thu Hường – Lê Thanh – Mỹ Lệ

Nghề chơi còn lắm công phu huống chi là làm ăn! Nghề kinh doanh dịch vụ Internet công cộng cũng lắm chiêu thức kiếm tiền, chẳng thiếu mánh khóe cạnh tranh, và cũng không ít những chuyện buồn vui.

NGON ĂN NHƯNG ĐỪNG TƯỞNG BỞ!

Trước khi Việt Nam chính thức hòa vào mạng toàn cầu từ cuối năm 1997 thì đã có lác đác một số dịch vụ Internet tư nhân lác đác xuất hiện tại Hà Nội và Tp.HCM và một số thành phố có nhiều du khách nước ngoài. Gọi là dịch vụ Internet chứ thật ra chỉ là dịch vụ gửi nhận email với đường truyền chậm hơn rùa bò và giá thì... phi mã. Xin phép để mỡ dịch vụ lại cực kỳ khó khăn. Dịch vụ email đầu tiên mở ra tại Hội An năm 1996 đã "cứa" khách Tây 3 USD cho một email gửi đi mất 3 phút mới "trườn" ra tới server. Vậy mà khách Tây đến Hội An cứ chen chúc sắp hàng đợi lượt cống nạp mới lạ! Cho nên chẳng có gì khó hiểu khi từ đầu năm 1998, các tư nhân nhạy bén kinh doanh đã ngửi thấy hơi đồng từ lãnh vực này. Thế là các dịch vụ Internet công cộng bắt đầu lục tục ra đời .

Tại Tp.HCM, đường Trần Quang Khải (Q.1) trở thành nơi "tụ hội quần hùng" của các dịch vụ Internet công cộng. Trước đây, khu vực này chỉ có vài ba điểm truy cập lẻ tẻ nhưng đoạn đường chưa đầy 1 km này có không dưới 30 quán Net san sát nhau. Anh hùng nào giang sơn nấy, các khu vực khác như đường Phạm Phú Thứ (Q. Tân Bình), Tô Hiến Thành (Q.10), Trường Sơn (Q.10)... cũng phát triển các dịch vụ truy cập Internet chẳng kém khu Trần Quang Khải. Chưa kể đến khu vực Đề Thám-Phạm Ngũ Lảo (Q.1) nơi được mệnh danh là khu "Tây ba-lô". Nhiều cửa hàng kinh doanh maý tính hay nhà sách cũng "mần" thêm dịch vụ Internet. Theo thống kê chưa đầy đủ thì tổng số điểm dịch vụ Internet công cộng lớn bé và dưới nhiều hình thức ở khắp Tp.HCM hiện nay cũng xấp xỉ 2000.

Hà Nội cũng không hề chịu thua. Có thể coi năm 2001 là thời điểm bùng nổ cafe Internet ở Hà Nội với gần 1.000 điểm dịch vụ Internet. Nhưng khi cung đã vượt cầu thì hầu bao của các nhà kinh doanh lại bắt đầu xẹp bớt. Nếu như trước đó, giá truy cập Internet ở đất rồng bay là khoảng 5.000 -6.000 đồng/giờ, thì đến cuối năm 2001, một số cửa hàng đã hạ giá xuống còn 3.000 đồng/giờ, thậm chí có nơi chỉ còn 2.500 đồng/giờ. Thế là báo động đỏ! Các chủ quán Net đã cùng thống nhất họp bàn để tiến tới thành lập một "Hiệp hội cửa hàng kinh doanh Internet Hà Nội", có cả tên Tây rất oai là "Hanoi Net Group" . Cuộc họp chung đầu tiên diễn ra tại một quán cafe Internet ở phố Hàng Than, quy tụ được đại diện của rất nhiều khu vực kinh doanh Internet như khu Bách Khoa, khu Bạch Mai, khu Nguyễn Chí Thanh, khu Giảng Võ, Thành Công, Kim Liên... Mọi người đều có chung quan điểm là phải nâng giá dịch vụ lên mức 5.000 đồng/giờ. Những cửa hàng tham gia Hiệp hội sẽ treo băng-rôn ghi dòng chữ "Hanoi Net Group" và niêm yết mức giá đã thỏa thuận. Ai cứng đầu nào không chịu tham gia Hiệp hội và rắp tâm "phá giá", thì Hiệp hội sẽ có trách nhiệm hỗ trợ tài chính cho những cửa hàng ở gần "kẻ phá hoại" đó để đưa ra một mức giá còn thấp hơn nữa nhằm "đánh chết nó" .

Ý tưởng thì có vẻ hay nhưng chẳng có "nó" nào chết cả mà Hiệp hội thì nhanh chóng "tan nát đời hoa" vì chẳng ai bảo được ai, chẳng ai chịu bỏ một số tiền ra hỗ trợ tài chính cho cửa hàng khác thực hiện "cuộc chiến phá giá". Rốt cuộc, chỉ những cửa hàng trường vốn, địa điểm đẹp, chiêu thức kinh doanh tốt là tồn tại, còn những cửa hàng nhỏ ít vốn thì rụng lốp bốp như sung. Tại Cần Thơ đầu năm nay, 23 chủ dịch vụ Internet công cộng cũng thành lập hiệp hội, có sự "chứng giám" của đại diện bưu điện lẫn Trung tâm CNPM Cần Thơ đàng hoàng. Hiệp hội này định lấy ngày 10/1 hàng năm làm ngày đại hội quần hùng, rồi lập website làm diễn đàn nhưng cho đến nay chẳng ai biết có còn cơ hội gặp nhau vào năm tới hay không?

CẦM CỰ, HẤP HỐI VÀ... CHẾT

Trong khi các dịch vụ Internet đầu tư lớn vẫn tiếp tục phát triển và thu lợi nhuận thì những dịch vụ nhỏ hơn sa vào cảnh bầm dập thê lương, đặc biệt là ở các thành phố nhỏ hay tỉnh lẻ. Tại thị trấn Hà Trung, Thanh Hóa, nhiều dịch vụ Internet lâm vào cảnh sống dở chết dở. Cửa hàng Công Anh vừa kinh doanh Internet công cộng, vừa dạy tin học, bán máy vi tính, sửa chữa bảo dưỡng máy tính. Cửa hàng khai trương từ tháng 8/2002 để "đi tắt đón đầu" bằng chiêu xem điểm thi. Không may, mạng liên tục nghẽn! Đến tháng 8 năm nay, chất lượng mạng vẫn không được cải thiện chút nào, khách hàng cũng không tăng, ngày đông khách nhất chỉ thu được 70.000 - 80.000đ. Sau hơn một năm, vốn chẳng thu được, lại lỗ cả chục triệu.

Không xa cửa hàng Công Anh, cửa hàng của anh Lê Văn Lãm cũng đưa ra nhiều tham vọng không kém: kinh doanh Internet, dạy vi tính và cả... thương mại điện tử. Anh Lãm cho biết: "Mùa thi năm nay, tôi chỉ nối mạng 3 ngày để cho khách xem điểm thi, bây giờ không sử dụng Internet nữa vì lỗ, có khi cả tuần chỉ có một khách hàng". Ngày ngày, 7 máy tính của anh Lãm vẫn được phủ 7 chiếc khăn, các con của anh cũng không được đọc báo điện tử trên Internet nữa. Thỉnh thoảng chỉ có một vài người đến học tin học văn phòng và đôi khi các con anh bật máy tính để gõ văn bản giúp mẹ.

Sống cầm cự là một hình thức tồn tại khác của các quán Net vùng quê. Hiện nay, tại Bình Định, ngoài ba huyện miền núi Vân Canh, An Lão, Vĩnh Thạnh, những huyện còn lại đều đã có các điểm Internet công cộng. Giá truy cập dao động tùy địa bàn. Tại thành phố Quy Nhơn, trung bình 3000 đồng/giờ, các huyện khoảng 4000 đồng, huyện mới "Net hóa" như Tây Sơn giá 5000 đồng. Ngoài những điểm Net "lão làng" ở thành phố, các điểm còn lại đang hoạt động ở mức thăm dò thị trường vì dịch vụ này còn quá mới mẻ .

Chị Sương, chủ một điểm truy cập Inernet ở huyện Tây Sơn chọn hình thức thanh toán 1260P, dùng loại thẻ 500 ngàn để dễ biết lời lỗ, điều chỉnh mức giá cho phù hợp. Giá cước 5000 đồng/ giờ như hiện nay là cao so với các nơi khác nhưng thấp hơn thì... tắc tử do số khách hàng còn ít quá, nhiều khi chỉ có một người cũng phải phục vụ, có lúc hai, ba người thuê... chung một máy.

Tỉnh lẻ là vậy còn thành phố lớn cũng chưa chắc thoát nạn. Đứng đầu sổ Nam Tào ở Đà Nẳng có lẽ là Internet Tâm trên đường Nguyễn Chí Thanh. Đây là dịch vụ Internet công cộng đầu tiên của thành phố này, đã từng "đắt như tôm tươi" nhưng đến khoảng tháng 8 năm ngoái thì dẹp tiệm vì kêu trời không thấu trước tình trạng hạ giá liên tục. Cùng bị "xóa sổ Nam Tào" trong thòi gian này là những dịch vụ trên các tuyến đường Lê Lợi, Quang Trung, Đống Đa, Lê Đình Dương. Nhiều điểm Internet công cộng đóng cửa im lìm, chỉ còn lại những chiếc bảng hiệu hoặc đã chuyển sang buôn bán thứ khác. Internet Phú Hòa trên đường Nguyễn Văn Linh khi khai trương vào tháng 7 đã là điểm dịch vụ quy mô lớn nhất Đà Nẵng khi đó với mặt bằng gần 600m2 có đến 70 máy nhưng chỉ sau một tháng cơ sở này phải bán bớt 30 máy vì vắng khách.

Hầu hết ở các tỉnh thành, những dịch vụ Internet nhỏ khoảng 10 máy tính trở lại đều âm thầm... giã từ kỷ niệm. Những dịch vụ còn sống sót trong cuộc chiến tương tàn thì trông chờ vào "phép mầu" mang tên ADSL.

[Đầu trang]

ADSL – Cứu tinh đã đến

Tháng 7/2003 vừa qua, Bộ Bưu chính Viễn thông đã cấp phép cho các doanh nghiệp viễn thông cung cấp dịch vụ truy cập Internet tốc độ cao ADSL. Mức giá tối đa mà VDC cung cấp cho các thuê bao ADSL là 1 triệu đồng/tháng. Quả là một mức giá "trên cả tuyệt vời" đối với các cửa hàng Internet, bởi trước đây họ thường phải trả từ 2 triệu đến 3 triệu đồng/tháng cho nhà cung cấp, mà tốc độ truy cập Internet trước đó thì chậm vô cùng vì sử dụng modem quay số (dial-up). Thế là chuyện kinh doanh dịch vụ Internet lại bắt đầu bùng phát trở lại và tất cả những cửa hàng Net nào muốn sống mạnh khỏe đều phải... lên đời.

Hải Phòng là thành phố đầu tiên trên cả nước được sử dụng công nghệ ADSL. Từ tháng 2 năm 2002, tập đoàn KT (Hàn Quốc) đã phối hợp với VNPT triển khai thử nghiệm công nghệ ADSL tại Hải Phòng. Dịch vụ thử nghiệm ADSL đã được cung cấp cho khoảng 200 người dùng đầu cuối thông qua 30 đường dây điện thoại, trong đó có 7 đường cho cafe Internet, 17 đường cho văn phòng và 6 đường cho cá nhân. Khi đó, 7 cửa hàng cafe Internet ở Hải Phòng lúc nào cũng đông khách. Đến nay, sau khi ADSL được cung cấp chính thức, ước tính tại Hải Phòng có khoảng hơn 100 cửa hàng cafe Internet kết nối ADSL, luôn luôn tấp nập dập dìu nam thanh nữ tú. Các phố được coi là nhộn nhịp nhất trong hoạt động cung cấp Internet công cộng là Lê Lợi (10 cửa hàng), Lạch Tray (7 cửa hàng), Hàng Kênh (8 cửa hàng), Tôn Đức Thắng (4 cửa hàng).

Cửa hàng kinh doanh dịch vụ Internet lớn nhất thành phố Hải Phòng nằm ở 296A Tô Hiệu, thuộc Công ty Cổ phần Viễn Tín. Với 120 máy tính trải khắp 4 tầng lầu, trong đó có gần 20 máy có trang bị webcam, nối với 5 đường ADSL, lượng khách hàng trung bình tại đây lên tới trên 200 lượt/ngày. Vậy mà cứ vào buổi tối, khách hàng ngồi chật kín và nhiều người phải chờ vì không còn chỗ. Anh Phạm Toàn Bội, Phó giám đốc Công ty Viễn Tín, cho biết: Với tổng vốn đầu tư tại 269A Tô Hiệu là trên 700 triệu, anh ước tính với lượng khách hàng như hiện nay, trong vòng chỉ hơn 1 năm nữa Viễn Tín có thể thu hồi được vốn. Sắp tới Viễn Tín sẽ tiếp tục đầu tư một phòng máy khoảng 150 chiếc và được đặt tại phố Lê Lợi, nơi được coi là phố Internet công cộng. Anh Bội khẳng định Viễn Tín sẽ thành công và sẽ thắng trên thị trường này.

Giá truy cập Internet tại Hải Phòng cũng tương tự như Hà Nội với mức giá 3000 đồng/giờ. Tuy nhiên, có một số khu vực do việc kinh doanh không thuận lợi nên đã tiến hành "phá giá" với mức giá 2000 đồng/giờ – chẳng hạn như khu Hàng Kênh. Một số cửa hàng ở nơi khác chuyển về cũng phải cắn răng tuân theo "lệ làng". Cũng nhờ tốc độ truy cập nhanh và giá rẻ mà anh Nam, chủ một dịch vụ Internet ở Hàng Kênh có lần đã "vớ" được một được một ông khách đến truy cập từ sáng đến tận khi đóng cửa (11h đêm) mà không ăn uống gì, thỉnh thoảng chỉ xin chủ nhà... ly nước lọc.

Các "đại gia" Internet công cộng ở Tp.HCM, Hà Nội và Đà Nẳng tất nhiên cũng không chần chừ trong cuộc đua nâng cấp lên ADSL. ADSL không chỉ mang lại nguồn lợi đơn thuần là truy cập Internet, thông qua đó, họ còn có thể cung cấp các dịch vụ khác như gọi điện thoại qua Internet, xem phim, nghe nhạc trực tuyến, hoặc dịch vụ tải phần mềm trên mạng cho khách... Các dịch vụ "thâm niên" cũng như "hậu sinh", thậm chí dịch vụ đang chuẩn bị "lọt lòng", đều thi nhau trang bị đường truyền ADSL. Nhu cầu thì nhiều mà cung ứng lại chậm nên nhiều chủ dịch vụ tiếc đứt ruột vì thấy hàng xóm hốt bạc vô túi vù vù theo tốc độ... 2 Megabit/giây còn mình cũng đăng ký xin lắp đặt ADSL cùng lúc mà không được hay chưa được. Thế là kiện tụng, khiếu nại inh trời. Còn những ai may mắn (hay ranh ma) được lắp trước đường truyền ADSL thì cứ rung đùi cười.

MUỐN RUNG ĐÙI CƯỜI PHẢI CÓ CHIÊU THỨC

Chiêu thức riêng để "câu" khách hàng đến dịch vụ không chỉ là giá mà còn nhiều kiểu thiên biến vạn hóa. Ở đây không bàn đến chuyện một số cửa hàng Internet sử dụng những website có nội dung độc hại để dụ dỗ giới khách trẻ, chỉ kể lại vài chuyện thuần túy kinh doanh.

Cửa hàng của anh Long ở số 4/25 phố Chùa Láng, Hà Nội, treo một băng-rôn quảng cáo ghi dòng chữ: "Internet tốc độ vượt trội với ISDN". ISDN là đường thuê bao riêng, nó có ưu điểm là tốc độ tải lên và tải xuống ngang nhau, không giống như ADSL có tốc độ tải lên thấp hơn nhiều so với tốc độ tải xuống. Hơn thế nữa, ISDN còn có độ ổn định cao hơn ADSL. Trên cả dãy phố Chùa Láng gần trường Đại học Ngoại thương Hà Nội có 5 điểm dịch vụ Internet thì 4 điểm có mức giá 3000đ/giờ, nhưng riêng cửa hàng anh Long tính 4.000đ/giờ mà vẫn thu hút được khách hàng.

Nhưng thực ra băng-rôn quảng cáo ISDN của anh Long chỉ là một chiêu "dụ khị". Anh Long cho biết: Bổn quán chỉ quảng cáo như vậy cho hấp dẫn ly kỳ thôi, chứ thực chất là vẫn dùng ADSL, nhưng đầu tư mua modem tốt để đảm bảo chất lượng dịch vụ. Theo anh Long, ngoài những chiêu thức quảng cáo thì một yếu tố khác cũng góp phần thu hút khách hàng là dịch vụ tốt. "Dịch vụ tốt" ở đây được hiểu là thái độ đón tiếp khách hàng: dắt, dựng xe cho khách, đáp ứng đầy đủ các yêu cầu của khách như webcam, tai nghe, phần mềm diệt virus miễn phí, cho copy và ghi dữ liệu ra đĩa mềm, đĩa CD,... nghĩa là "thoải mái như ở nhà" và "cần gì là có nhân viên hỗ trợ".

Còn cửa hàng Internet Club-Email Tình yêu, ở C10 Kim Liên- Phương Mai, nằm khá biệt lập so với các cửa hàng Internet trong khu vực lại dùng tuyệt chiêu "tất cả đều thuê" làm chiến lược phát triển để tiết kiệm chi phí đầu tư. Anh Mai Anh Tuấn, chủ cửa hàng, là một cử nhân ĐH Kinh tế. Anh đã bỏ ra 10 triệu đồng để sửa lại nhà, trả tiền sử dụng mạng hàng tháng, tiền điện, nước. Còn lại tất cả đều thuê dài hạn – từ bàn ghế, máy tính, máy in, ổ ghi CD, scanner cho đến webcam, microphone... anh đều thuê tất tần tật. Hiện tại anh Tuấn đang thuê 22 máy và số máy sẽ tăng giảm tùy theo lượng khách. Chỉ cần một cú điện thoại là có người mang máy đến. Anh Tuấn thuê tới 2 đường ADSL nối vào các máy tính ở cửa hàng của mình. Cửa hàng anh có ba phòng, một phòng có máy lạnh, không hút thuốc; một phòng có thể hút thuốc, ngồi có thể "gác chân" lên ghế nếu thích; còn một phòng để tự do, ai thích ngồi máy nào thì ngồi, nhưng giá tiền đều như nhau. Quan điểm của anh là "hát theo yêu cầu khán giả, nhưng phục vụ theo đa số."

CHỚ VỘI CƯỜI LÂU?

Với tuyên ngôn "ADSL hay là chết", các dịch vụ Internet công cộng hiện nay quả thực đang bội thu, sống khoẻ. Nhưng ADSL không phải là liều thuốc tiên. Những hạn chế của ADSL đang dần dần lộ ra. Càng ngày tốc độ truy cập Internet ADSL càng chậm. Trên lý thuyết tốc độ tải xuống của đường truyền ADSL do VDC cung cấp là 2 Megabit/giây và tốc độ tải lên là 640 Kilobit/giây, nhưng gần đây các chủ cửa hàng kinh doanh cafe Internet than phiền tốc độ ADSL nhiều khi giảm xuống chậm như tốc độ truy cập bằng modem quay số thông thường. Thật ra, muốn đạt được tốc độ tối đa, cửa hàng phải cách tổng đài trong vòng 1,5 km, nếu xa hơn tốc độ sẽ giảm. Một nguyên nhân nữa là số lượng các thuê bao ADSL ở một vài thành phố lớn triển khai đầu tiên đã và đang vượt quá năng lực cho phép của hạ tầng hiện nay. Tại Hà Nội, hạ tầng chỉ có thể bảo đảm băng thông cho khoảng 3.000 thuê bao được lắp đặt ADSL nhưng đến nay con số này đã là 20.000! Thêm vào đó, cổng Internet Việt Nam đã sử dụng đến 98% và đang chờ nâng cấp. Và chừng nào còn chưa được nâng cấp thì hiện tượng " thắt cổ chai" vẫn sẽ diễn ra, con đường ADSL dù có rộng thênh thang đến đâu thì vẫn tắc.

Tuy nhiên, khi dự đoán về thị trường Internet, một số nhà kinh doanh lại cho rằng trong tương lai các điểm cafe Internet, hay Internet công cộng sẽ bị "knock out". Theo họ, nếu nhà nước có nhiều chính sách hỗ trợ phát triển Internet trường học, nâng cao chất lượng đường truyền và hạ giá thành hơn nữa, và máy tính cá nhân ngày càng rẻ thì chắc chắn nhu cầu sử dụng Internet sẽ nhiều và khi đó, người ta sẽ đưa Internet về tận nhà dùng chứ không phải ra cafe Internet nữa. Lúc ấy, "bải chiến trường" Internet công cộng sẽ lại điều hiêu, hoang lạnh và những dịch vụ nào còn tồn tại hay phát triển thì đó là những dịch vụ biết liên kết thành tập đoàn kinh doanh đểncùng chia sẻ cả lợi nhuận lẫn rủi ro. Cái tương lai ảm đạm ấy có xảy ra không thì còn phải chờ xem. Nhưng trong lúc này, thì tôi cứ tận hưởng niềm vui kinh doanh Internet cho sướng cái đã!

[Đầu trang]
Trang chủ
Thư ngỏ
Nội lực "Peter Pan"
Cầu nối Intel Việt Nam
Chuyện trong tuần
Nhóm Frontpage
Cõi người ta
Kim cương doanh nghiệp
Bình luận thị trường
Cõi Mô-bai
Chuyên đề
Bổ ngửa
Nuôi hồn Robot
Túi càn khôn IT
Hồ lô biến
Cảm về Game
Nhật ký e-CHÍP
Bản quyền VASC Orient, Công ty phát triển phần mềm VASC
99 Triệu Việt Vương HN; Tel: (04) 9782235 • email: echip@vasc.com.vn