Số 27
Chuyên đề

Trò chuyện với những người “treo” ảnh trên mạng

Đoàn Đức Minh:

Web ảnh, một công cụ hữu hiệu!

Tháng 11/1994, tôi sang Mỹ triển lãm ảnh. Lúc đó, tôi chưa biết gì về máy tính, internet, ảnh số, trong khi tại đó, tất cả đều “dính” tới công nghệ thông tin (CNTT), tới kỹ thuật số: Từ cái máy chụp đến cách làm ảnh, lưu trữ, giới thiệu, mua bán ảnh... Tôi phải học cách sử dụng những công cụ hỗ trợ nghề nghiệp, làm quen với những hình thức mới trong việc quảng bá tác giả, tác phẩm... Tôi nhận ra rằng nghệ thuật nhiếp ảnh thế giới đang đồng hành với sự phát triển của CNTT và chúng tôi không thể đứng ngoài...

Về nước, tôi mua một cái máy tính và bắt đầu ứng dụng các tiến bộ CNTT cho việc phát triển nghề nghiệp của mình: Lưu trữ ảnh sao cho dễ tìm, dùng Photoshop chỉnh sửa ảnh, đáp ứng các yêu cầu vốn rất đa dạng của khách hàng. Ý tưởng xây dựng một website ảnh cũng hình thành vào thời điểm này.

Các nhà nhiếp ảnh Việt Nam thường chờ người ta tự tìm đến với mình và cho rằng có như vậy thì mới là tự trọng. Tôi cũng đã từng nghĩ như vậy nhưng sau chuyến đi Mỹ, tôi nhận ra mình sai. Dù vì bất kỳ mục đích nào (xem nhiếp ảnh như một thú chơi hay sinh kế) thì mọi cá nhân đều cần quảng bá mình và xây dựng một website ảnh là hình thức quảng bá hữu hiệu nhất.

Năm 2000, sau khi đủ điều kiện về tài chính, tôi xúc tiến việc xây dựng website http://www.doanminh.com. Cũng có nhiều người nói ra nói vào: Người sử dụng máy tính, internet ở Việt Nam còn ít, liệu sẽ có bao nhiều người vào website xem ảnh... Tuy nhiên, tôi tin vào xu thế thời đại. Thực tế cho thấy tôi không sai. Sau tôi, nhiều đồng nghiệp đã nhập cuộc. Đã có khá nhiều người hỏi tôi về tính hiệu quả của website. Vì xây dựng website để phục vụ công việc kinh doanh của mình nên tôi tìm nhiều cách để giới thiệu địa chỉ website này. Điều đó giúp tôi đưa được tác phẩm của mình đến với đông đảo công chúng yêu ảnh và những khách hàng cần chụp, mua ảnh. Mọi người, ở nhiều nơi khác nhau, có thể xem ảnh của tôi, không cần phải chờ các cuộc triển lãm. Có bao nhiêu người trong số đã truy cập vào website trở thành khách hàng của tôi à? Số này chưa đáng kể song tôi tin trong tương lai con số đó sẽ rất đáng kể vì ngày càng có nhiều người sử dụng internet để tìm kiếm thông tin, dựa vào internet để thưåc hiện các giao dịch.

Tôi không báo giá ảnh vì tuỳ mục đích, thời gian sử dụng mà mỗi bức có mức giá khác nhau, chưa kể mỗi bức có thể được bán nhiều lần. Hiện nay, ai muốn mua thì liên lạc với tôi qua e-mail hoặc điện thoại...

Có người nghĩ web ảnh cần thiết nhưng vẫn còn ngại việc xây dựng một website như thế cho riêng mình vì họ cho rằng phải hiểu biết nhiều về CNTT. Tất nhiên, nếu thành thạo cả về nhiếp ảnh lẫn CNTT là điều rất tốt. Nếu không thì chỉ cần có hiểu biết cơ bản để “kiểm soát được tình hình” cũng đủ. Lúc bắt đầu tiếp cận CNTT, tôi đã tìm người hỗ trợ mình trong việc chỉnh sửa ảnh, thiết kế, quản trị website; không nghĩ mình sẽ đi sâu dần vào như thế này...

Tôi đang bỏ tiền lập một ngân hàng ảnh Việt Nam, làm website www.Vnstockphotography.com nhằm giới thiệu các tác giả - tác phẩm Việt Nam. Đó cũng là một cơ hội kinh doanh. Tác giả nào có ảnh được người ta hỏi mua sẽ thu được tiền. Theo dự kiến, website này sẽ ra mắt vào tháng 9 năm nay, sẽ có hàng ngàn tác phẩm của hàng trăm tác giả được giới thiệu trên website này. Trong số các tác giả này, có người đã từng đưa ảnh lên mạng, có người chưa bao giờ. Có người thích làm nhưng chưa đủ điều kiện, có người chưa từng biết. Tôi dùng uy tín của bản thân để thực hiện kế hoạch này. Thật ra, thuyết phục các đồng nghiệp không khó lắm vì nhu cầu của họ giống mình. Tôi mong tạo thêm cơ hội cho các đồng nghiệp, nhất là những người ở các địa phương xa xôi được nhiều người biết đến hơn, có thể bán được nhiều ảnh hơn để tái đầu tư cho nghề nghiệp, cho sự say mê của mình.

Mỹ Lệ ghi

[Đầu trang]

Đào Hoa Nữ:

Có phải người ta lừa lấy phim của tôi để bán ảnh không?

Bạn bè tôi cho biết có một số website nước ngoài giới thiệu và rao bán ảnh do tôi chụp. Trong số này, chỉ có một người viết thư thông báo cho tôi. Tuy nhiên, hơn một năm nay có một số người tìm đến tôi hỏi mua ảnh nhờ đã xem ảnh trên mạng. Hầu hết họ ở nước ngoài, liên lạc, trao đổi với tôi qua e-mail, điện thoại và cuối cùng là nhờ người nhà đến gặp tôi để nhận ảnh.

Cách nay khoảng một năm, đại diện một công ty nước ngoài tìm đến gặp tôi đề nghị hợp tác bán ảnh. Tôi đã lựa khoảng 100 phim của những tác phẩm mình ưng ý nhất để giao cho họ. Chờ mãi không thấy họ triển khai công việc đã bàn, tôi đến xin lại phim thì họ nại đủ thứ lý do để thoái thác việc trả phim như: đã gửi phim ra nước ngoài, người giữ phim đi vắng... Cuối cùng, tôi cũng đòi lại được phim nhưng sau đó một thời gian mới phát hiện phim họ trả là phim chụp lại phim gốc, màu sắc và chất lượng không đạt. Tìm tới văn phòng ấy thì họ đã dọn đi. Liệu có phải họ là những người rao bán ảnh tôi chụp trên mạng không nhỉ?

Bạn bè nhiều người khuyên tôi nên đưa ảnh lên mạng. Tôi cũng muốn lắm nhưng chưa có thời gian. Một số anh chị đồng nghiệp như anh Đoàn Đức Minh, Trương Công Khả... đã đưa ảnh của họ lên mạng và có người giúp đưa tác phẩm của tôi vào trang web của họ. Tôi cũng tin đây là cơ hội để giới thiệu tác phẩm của mình cho công chúng. Những gallery trên mạng sẽ mang lại nhiều lợi ích cho mọi người. Thế nhưng, có một web ảnh do chính mình thực hiện vẫn hay hơn, bởi tôi có thể chọn đưa lên mạng những tác phẩm tôi ưng ý nhất.

Hiện nay công việc của tôi rất bề bộn, ngoài việc làm Chủ nhiệm Câu lạc bộ Hải Âu, tôi phải đi chấm thi ở các tỉnh, tổ chức cho hội viên đi thực tế, rồi chụp, rửa, chỉnh sửa... Có lẽ phải chờ đến hết nhiệm kỳ này mới có thời gian để đầu tư cho một web ảnh của Đào Hoa Nữ.

Hồng Nhung ghi

 

Anh Nguyễn Khắc Hiếu - Hội Nhiếp ảnh tỉnh Đồng Tháp:

Đây là cơ hội!

Cách nay vài tháng, sau khi đọc bài giới thiệu về website ảnh của anh Trương Công Khả trên báo Tuổi Trẻ, tôi chở con gái ra điểm truy cập internet công cộng tại thị xã Sa Đéc để nhờ nó “mở” cho tôi xem. Việc đưa ảnh vào máy, lên mạng này rất hay vì sẽ có nhiều người biết mình, mua ảnh của mình. Tôi rất phấn khởi vì đã có một đồng nghiệp ở khu vực ĐBSCL của mình thực hiện được việc này. Sau đó, tôi nhận được thư anh Đoàn Đức Minh mời tham gia việc gửi ảnh đưa lên mạng, tôi càng phấn khởi. Trong thư, anh Minh cho biết anh làm việc này giúp tôi, hoàn toàn miễn phí, nếu có người mua, tôi sẽ có tiền. Tôi đã gửi mười bức “đặc tả” Đồng Tháp – quê hương của mình. Như vậy là một người không biết gì về CNTT như tôi cũng có thể có ảnh trên internet.

Tôi say mê công việc chụp ảnh từ lâu nhưng trừ khi có các cuộc thi, triển lãm thì tôi ít có cơ hội giới thiệu tác phẩm của mình với ai. Tôi đang hồi hộp chờ ảnh của mình xuất hiện trên website do anh Minh xây dựng. Chỉ cần tác phẩm của mình được nhiều người biết đã là một niềm vui, nếu ảnh có người mua thì niềm vui đó còn lớn hơn vì mình có thêm điều kiện để nuôi sở thích của mình. Dù ở tỉnh lẻ, chơi ảnh cũng lắm công phu, không chỉ mất thời gian mà còn tốn... tiền. Tôi biết nhiều đồng nghiệp cũng đang hồi hộp như tôi. Chúng tôi sẽ có chỗ để gặp nhau, để thưởng thức tác phẩm của nhau, học hỏi, giao lưu với nhau...

Mỹ Lệ ghi

[Đầu trang]
Trang chủ
Thư ngỏ
Nội lực "Peter Pan"
Cầu nối Intel Việt Nam
Chuyện trong tuần
Nhóm Frontpage
Cõi người ta
Kim cương doanh nghiệp
Bình luận thị trường
Cõi Mô-bai
Chuyên đề
Bổ ngửa
Nuôi hồn Robot
Túi càn khôn IT
Hồ lô biến
Cảm về Game
Nhật ký e-CHÍP
Bản quyền VASC Orient, Công ty phát triển phần mềm VASC
99 Triệu Việt Vương HN; Tel: (04) 9782235 • email: echip@vasc.com.vn