 |
|
CHUYÊN ĐỀ |
|
Nhạc sĩ Phạm Đăng Khương:
Tôi, một người...
tri ân máy tính!
MỸ LỆ |
|
Nhạc
sĩ Phạm Đăng Khương hiện là Phó giám đốc Nhà Văn
hoá Thanh niên, đồng thời là Ủy viên Ban Chấp hành
Hội Âm nhạc TP.HCM. Với nhiều ca khúc nổi tiếng,
Khương vẫn được nhắc đến như một nhạc sĩ của phong
trào. Thế nhưng ít ai biết anh còn là một trong
những nhạc sĩ đầu tiên ở TP.HCM ứng dụng tin học
vào các hoạt động sáng tác, thu âm, đặc biệt là sử
dụng phần mềm chép nhạc Encore.
|
|
Nhạc sĩ cũng có... đồ nghề |
|
Máy tính, phần mềm Encore vẫn
được Khương xem như một bộ đồ nghề để kiếm sống. Anh
kể: |
|
“... Tôi hành nghề chép nhạc từ
1984 đến 1995. Thời đó, để in một bản nhạc, nhạc sĩ
và nhà xuất bản phải mướn người chép lại cho đẹp.
Tôi biết nhạc, khéo tay nên được nhiều nơi nhờ. Lúc
đầu, tôi chép bằng tay. |
|
Cuối năm 1991, khi ở Sài Gòn có máy tính màn hình
mono chạy trên môi trường DOS, chưa có đĩa cứng, chỉ
có đĩa mềm, nghe nói có cái gọi là phần mềm Laser
music processor (LMP) giúp người ta chép nhạc trên
máy, nhanh hơn, tiện hơn. Sợ các nhạc sĩ, nhà xuất
bản không… thèm nhờ mình nữa nên tôi tìm đến những
người có máy để học. Đầu tiên là học tin học. Tự học
cơ bản trong vòng một tháng. Sau đó, tôi may mắn
được anh Nguyễn Cảnh Dương bên Thông tấn xã Việt Nam
– người tình cờ “lượm” được LMP nhưng không biết
nhạc, không biết sử dụng - cho phần mềm này sau vài
chầu nhậu. Tôi ra Hội Trí thức yêu nước thuê máy,
chi phí hình như là hai ngàn rưỡi một giờ và bắt đầu
mò mẫm. Nhờ biết tiếng Anh, tôi vào phần “Help” vọc
tới vọc lui, cuối cùng cũng thành thục. Mọi thứ đều
có sẵn trên máy, từ khuôn đến nốt, không phải kẻ tới
kẻ lui, vẽ, viết gì cả, cần cái nào là nhấp chuột
bốc bỏ vào cái nấy. Thế nhưng LMP chỉ có ba-bốn
font, không có font tiếng Việt. Sau khi chép xong
trên máy, tôi phải in ra giấy calque (nhà in không
chịu in giấy thường vì phải chụp lại, tốn kém) rồi
dùng bút kim Rotring, mực hiệu Pelikan thêm dấu vào.
Loại mực này, tôi phải gửi mua ở nước ngoài vì mua
trong nước thường lầm mực giả… |
|
Năm 1993, tôi mua được máy tính, không phải đi thuê
nữa. Đến năm 1994, khi thành phố bắt đầu có máy 286,
một lần nữa tôi may mắn có phần mềm Encore 2.5. Lần
này là nhờ một người bạn dạy tin học ở Viện Kinh tế
tặng. Encore 2.5 chạy trên môi trường Windows, có
font tiếng Việt, đỡ phải vất vả thêm dấu. Hiện tại,
tôi đang dùng phiên bản 4.21 có thể chạy trên môi
trường Windows XP. Ngoài Encore, tôi có biết phần
mềm Finale để chép ‘tổng phổ” cho cả dàn nhạc nhưng
ít sử dụng do ít có nhu cầu…”. |
|
Hơn mười năm qua, nhạc sĩ Phạm
Đăng Khương đã chép hàng chục ngàn bản nhạc bằng
tay, hàng chục ngàn bản khác bằng máy tính. Có thể
nói: Hầu hết những tập nhạc đẹp, được in tại miền
Nam trong giai đoạn này đều qua tay anh. Theo anh,
chép nhạc bằng máy chỉ mất 15-20 phút trong khi chép
tay phải mất tối thiểu một tiếng, chưa kể chép máy
thì có thể chỉnh, sửa theo ý muốn. Thế nhưng ngày
xưa, công chép một bản nhạc khoảng 40.000 đồng, hiện
nay giảm xuống chỉ còn 15.000 đồng do có nhiều người
biết dùng máy tính vào việc này. Dù sao, nhờ “bộ đồ
nghề tin học”, Khương cũng đã có thời được sống
thong thả... |
|
Bước xa hơn |
|
Nhạc sĩ Phạm Đăng Khương hiện có
một phòng thu nhỏ tại nhà riêng. Hôm 23/6 vừa qua,
anh vừa mới thu thử ca khúc mới của mình: “Em gánh
nỗi buồn đi đâu”. Bài hát này anh vừa viết xong trưa
21/6, 12 giờ khuya thức để thu bằng giọng của mình
trong vòng 15 phút. Đó là một tốc độ mà cách đây
khoảng mười năm, các phòng thu chuyên nghiệp cũng
không dám mơ. Ngày ấy, chỉ có thể thu bằng một đường
(track). Để thu một bài, phải có đủ dàn nhạc, ca sĩ,
phải thu từ đầu đến cuối, mắc lỗi nửa chừng là...
làâm lại từ đầu, không thể chỉnh sửa nên thường phải
thu tới, thu lui nhiều lần. |
|
Bây giờ, nếu sử dụng phần mềm thu
âm Cake Walk, có thể thu được 256 đường. Có thể thu
nhạc trước, nếu thiếu một tay ghi-ta thì để dành
đường đó, điền vào sau. Ca sĩ có thể vừa hát chính,
vừa hát bè. Nếu dùng các phần mềm xử lý âm thanh
Sound Forge, Wave Lab... thì có thể cắt, dán, sữa
đổi từng đọan, từng chữ, chèn thêm tiếng chim kêu,
vượn hót, suối reo... Chất lượng thu được nâng lên
đáng kể. Chưa kể nếu được trang bị những thiết bị
tối thiểu, sẽ không có sự khác biệt lớn về mặt chất
lượng giữa các phòng thu. Máy tính cùng các phần mềm
ứng dụng là một ví dụ. Trong chừng đó phần mềm,
người dùng có biết cách tận dụng tối đa hay không.
|
|
Khương cho biết anh là một trong những người phải
“tri ân máy tính”: “Có lẽ tôi là người dùng phần mềm
chép nhạc trên máy tính nhiều nhất và hưởng lợi
nhiều nhất. Tôi là một người gặp nhiều may mắn trong
chuyện tiếp cận với công nghệ thông tin!”. Khương
khẳng định máy tính sẽ cùng anh đồng hành trên con
đường sáng tác, trong hoạt động nghệ thuật. Con
đường ấy tuy còn dài nhưng có bạn đồng hành, anh có
thể đi nhanh hơn, tốn ít sức hơn... |
|
|
|
 |
|
 |