 |
|
CHUYÊN ĐỀ |
|
Tôi và “cô bồ nhí
nhiều dây”
NGUYỄN ĐỨC HIỂN (*) |
|
Trưa 2/11/1999, lúc tôi đang là phóng viên thường
trú tại Hà Nội... VTV đưa tin về trận lũ lịch sử ở
Huế. Tin “chay”, không có hình vì đường truyền bị tê
liệt do lũ. Tối hôm ấy mới có những hình ảnh đầu
tiên về Huế và Đà Nẵng. Dù đã quá quen với thông tin
về thiên tai nhưng ít ai có thể tưởng tượng trận lũ
lại kinh hoàng đến vậy... |
|
23 giờ khuya, tôi tiếp tục dán mắt vào chương trình
thời sự cuối ngày. Chuông điện thoại reo. Tổng Biên
tập gọi: “Có xem truyền hình không?”. Tôi đáp đang
xem. Ông hỏi tôi có dự định gì. Tôi ngần ngại: “Chắc
các báo đều đã gửi phóng viên đến Huế, ta là tuần
báo, e khó cạnh tranh thông tin”. Liền sau đó, tôi
nhận thêm một bài học: “Không phải là chuyện cạnh
tranh thông tin. Bạn đọc có quyền đặt câu hỏi phóng
viên báo ta đứng ở đâu khi lũ cướp đi hàng trăm mạng
người dân Huế!”. Ông cho biết lúc này không có
chuyến bay nào từ TP.HCM đi Huế và Đà Nẵng nên Toà
soạn không thể cử phóng viên ra Huế. Tôi phải tìm
cách có mặt ở Huế và phải chuyển về những thông tin,
hình ảnh nóng nhất trước giờ đưa báo vào nhà in! |
|
Sân bay Đà Nẵng và Phú Bài đều ngưng hoạt động,
không có chuyến bay dân sự nào cất, hạ cánh. Tôi
thức trắng một đêm nghĩ cách. 4 giờ 30 sáng, tôi gọi
Trung tướng Nguyễn Huy Hiệu - Phó Tổng Tham mưu
trưởng quân đội (nay là Thứ trưởng Bộ Quốc phòng).
Nhờ sự can thiệp của ông và Trung tâm Tìm kiếm Cứu
nạn quốc gia, tôi được “quá giang” chiếc trực thăng
MI-17 của Không quân vào Huế. Đến nơi, tôi lại được
đi theo trực thăng bay thả hàng ở Phú Vang, Phú Lộc.
Đang lũ, lại còn áp thấp. Mưa tối trời, chục cuộn
phim 100ASA tôi mang theo trở thành vô dụng. Rất
may, ngay trên trực thăng, một đồng nghiệp nhượng
lại cho tôi mấy cuộn phim có độ nhạy 1600ASA. Tối
đó, về khách sạn, chúng tôi lùng sục khắp nơi nhưng
không có hiệu ảnh (Photo MiniLab) nào hoạt động.
Cuối cùng, một ông thợ tráng phim thủ công nhận:
“Tráng dùm mỗi nhà báo một cuộn nhưng không rọi”.
Tôi muốn phát khùng lên sau khi đã cố gắng đến kiệt
sức để vào Huế chụp mấy cuộn phim, giờ thành công
cốc... |
|
Ngọc Trường - phóng viên Thông tấn xã Việt Nam kéo
tay tôi: “Để tao giúp”! Anh lôi trong ba lô ra cả
chục cuộn phim đã chụp và bảo: “Ngồi cắt từng đoạn
sáu tấm...”. Vậy là cái máy scan phim của Ngọc
Trường biến thành báu vật, thành vị cứu tinh. Nói ra
thì... quê song đến lúc ấy, tôi mới biết trên đời
này có một loại máy biết đọc phim và chuyển ảnh
thành file vào máy tính, không cần phải qua công
đoạn rọi ảnh. |
|
Hàng chục nhà báo có mặt tại Huế chen nhau vào căn
phòng 12m2 của tôi và Ngọc Trường nhờ đọc ảnh dùm...
1 giờ sáng, Trường chỉ tay vào màn hình: “Một ngôi
làng ở Nam Đông chìm trong biển lũ - Chiều nay mày
không đi Nam Đông, chắc chắn không có tấm này. Cho
mày!”. Tôi hỏi ảnh của ai, anh gãi đầu: “... Của một
trong số hai chục thằng phóng viên ảnh nãy giờ nhờ
anh em mình scan phim. Tao thấy đẹp nên lưu luôn vào
máy tính. Nhiều ảnh quá, không nhớ của ai”. Tôi tặc
lưỡi: “Thôi thì đa tạ anh Ngọc Trường, đa tạ quý
dồng nghiệp nào đó. Mai kia mốt nọ có ai phát hiện
ra ảnh của mình thì làm ơn lên tiếng. Đức Hiển hứa
trả nhuận ảnh gấp chục lần và đãi một chầu nhậu”.
Hứa xong mới biết mình bị lừa, Ngọc Trường tỉnh bơ:
“Hứa thì nhớ giữ lời, ảnh này tao chụp bằng máy kỹ
thuật số!”. |
|
Điện thoại di động của Ngọc Trường bị vô nước, vậy
là điện thoại của tôi trở thành đồ xài chung. Chiếc
máy xách tay nối mạng của Trường cũng vậy. Ba giờ
sáng, tôi gửi xong toàn bộ ảnh về địa chỉ e-mail của
Toà soạn rồi thức trắng đêm viết bài. Sáng sớm, uống
xong ly cà phê, Tổng Biên tập gọi ra: Đã nhận được
toàn bộ bài và ảnh! Ngày hôm sau, đồng nghiệp gọi
tôi, mô tả lại trang báo vừa phát hành: Thư ngỏ của
Ban Biên tập và bài tường thuật với chục tấm ảnh của
tôi dàn kín hai trang báo. Một ông cụ ở quận 4 đọc
xong, thuê xe chở ngay đến Toà soạn hai tấn gạo gửi
đồng bào Huế! |
|
Khi nhận lệnh lên đường, tôi chỉ chăm chăm chuyện
làm sao vào đến Huế. Những ngày ở giữa tâm lũ, mới
thấy nỗi lo vẫn còn phía trước. Có lẽ tôi đã không
thể tự mình xoay sở nếu không có sự trợ giúp từ
những phương tiện hiện đại của đồng nghiệp... |
|
Bây giờ, sau bảy năm gắn bó với nghề, những phương
tiện kỹ thuật số không còn xa lạ với tôi nữa. Trong
những chuyến công tác xa, khi cần bảo mật tư liệu
vừa thu thập được, tôi vẫn thường gửi tất cả (ảnh và
các file ghi âm) vào một trong những hộp thư điện tử
của mình rồi xoá file trong máy đi. Hết đợt công
tác, về tới Sài Gòn mới mở e-mail ra nhận lại. Máy
tính cá nhân và máy ghi âm kỹ thuật số cho phép tôi
biên tập những đoạn phỏng vấn mà không chờ trả băng
tới, lui như trước. Muốn tìm lại một đoạn ghi âm cũ,
chỉ cần nhấp chuột. Đôi khi chợt nghĩ tới ngày xưa,
những lần theo dõi các kỳ họp Quốc hội, khổ sở vì
chụp xong ảnh là chạy ra Lab rửa ảnh rồi gửi phát
chuyển nhanh về Toà soạn, mất cả ngày. Giờ thì tất
cả các công đoạn ấy chỉ tính bằng phút... |
|
Con đường tiếp cận với công nghệ thông tin (CNTT)
của tôi giống như với một “người tình nhỏ”: Nhận ra
những điểm hấp dẫn, rồi mê, rồi “dan díu” không bỏ
được. Khác chăng là nếu cô nhân tình ngoài đời rồi
sẽ già và xấu đi, càng ngày càng dễ cáu kỉnh, sự khó
thương tăng dần theo đà tàn phai của nhan sắc thì
người tình CNTT lại ngày càng đẹp, càng đắc dụng và
chẳng bao giờ ghen... Ngay cả vợ tôi cũng ghen với
“cô bồ nhí nhiều dây” này. Nửa đêm mà vẫn còn ngồi
trước màn hình máy tính thì thế nào nàng cũng bảo:
“Anh ôm máy tính ra salon ngủ nhé!”. |
|
(*) Thư ký Toà soạn báo Pháp Luật TP.HCM |
|
|
|
 |
|
 |