 |
|
CẢM VỀ GAME |
SILENT HILL, ĐỪNG
CHƠI ĐỂ KHỎI... SỢ PHẬP PHỒNG
[Bunny Forever] |
|
Hoàn toàn khác với các game kinh dị và
bạo lực khác, dòng game Silent Hill (SH) chú
trọng khai thác tính kinh dị từ ngay bản thân
câu chuyện. Chính vì vậy, bạn nên đọc qua để
biết về SH và nên cân nhắc rất kỹ trước khi
quyết định “làm quen” với dòng game được đánh
giá là “đã mang đến một nỗi sợ mới cho
PlayStation 2”! |
|
Bứt phá ngoạn mục... |
|
 |
|
Vốn ghiền tiểu thuyết kinh dị của
Stephen King nhưng chưa bao giờ tôi lại nghĩ có
ngày sẽ được thưởng thức những tuyệt tác
của ông thông qua một trò chơi. Ngay lúc này,
khi mười ngón tay đang lướt trên bàn phím, tôi
vẫn không thể quên cái cảm giác ngạc nhiên
tột đỉnh khi chạm trán Carrie trong story-line
(LTS: những thước phim) của game SH1. Vâng, đó
chính là Alessa của SH1, đồng thời cũng là
hiện thân của Carrie White trong tác phẩm nổi
tiếng cùng tên của Stephen King. Một lần nữa,
thấp thoáng đâu đó trong SH2, tôi lại nhìn
thấy màn sương trắng xóa giăng khắp lối trong
truyện “The Mist”, hay bóng dáng hàng văn sĩ
mang trong tâm hồn sự lừa dối bước vào thế
giới “của tấm gương” tìm lại hình hài người
vợ thân yêu... Mỗi một phiên bản SH là một sự
cách tân, đổi mới và trau chuốt hơn về mọi
mặt (đặc biệt là những gì đã được “quảng
cáo” trong SH3). Về âm thanh, SH2 sử dụng công
nghệ “S-Force” mới của Sony, tạo cho người chơi
cảm giác như âm thanh đến từ phía trên, bên
cạnh, đằng sau, hay ngay trước mặt bạn. Đã qua
rồi cái thời màn sương trắng xoá được dùng
để che những khiếm khuyết đồ họa còn non kém
một cách khôn khéo, những dãy nhà vô cảm
giống hệt nhau. Giờ đây chúng nhẹ nhàng và
tự nhiên như hơi thở, từng cử động nhẹ nhàng,
từng nét mặt biểu cảm được trau chuốt kỹ
càng, sắc sảo. Bạn dễ dàng cảm nhận được
sự tức giận, nét đùa cợt, nụ cười đầy gợi
cảm của Maria; nỗi chán chường hay nét giả
tạo đến ghê tởm của James; đôi mắt chất chứa
đầy sợ hãi, bi thương của Angela;... Lũ quỷ
cũng linh hoạt, tinh quái hơn với dáng đi co
quắp, ghê tởm khiến người chơi tránh xa, giật
mình và dè chừng hơn. Khi chúng gục ngã,
chúng dãy dụa trong vũng màu dễ khiến bạn
buồn nôn. |
|
Những đoạn hội thoại sống động, trôi
chảy; những lá thư, trang nhật ký đầy ẩn ý;
những động tác uyển chuyển, cử chỉ tự nhiên,
nét mặt gần gũi;... SH đã làm một cuộc bức
phá ngoạn mục, đánh dấu cho sự cải tiến tột
bực. Nhân vật trong SH không “ đẹp Hoàn
toàn khác với các game kinh dị và bạo lực
khác, dòng game Silent Hill (SH) chú trọng khai
thác tính kinh dị từ ngay bản thân câu chuyện.
Chính vì vậy, bạn nên đọc qua để biết về SH
và nên cân nhắc rất kỹ trước khi quyết định
“làm quen” với dòng game được đánh giá là
“đã mang đến một nỗi sợ mới cho PlayStation
2”! trai, xinh gái” như ở hầu hết các game
khác. Họ chỉ là những con người rất bình
thường giữa cuộc sống thực tại: một nhà văn,
một viên chức, một cô y tá, một con nhóc...
Và họ cũng chẳng lên đường cứu cả thế giới,
chỉ đơn thuần đứng đối diện với chính tâm
hồn của mình. Như một tác phẩm văn học, các
phiên bản SH không rõ ràng, không phơi bày,
không nói với bạn rằng bạn đang ở đâu, chuyện
gì đang xảy ra và phải làm gì. Bạn đang đứng
ở kia, cô đơn trên con đường dài, cảm thấy
mình có thể đưa tay chạm xuống nền đất hơi
thô ráp, lạnh, khá phẳng hay một lớp bụi cát
phủ đều. Dưới những tàng cây chậm rãi khua
theo gió, giữa làn sương mù căm căm đang trôi
nhè nhẹ như lớp kẹo bông, bạn tự hỏi mình
đang mơ hay đứng giữa đời thực, giữa thực và
mộng. Bạn rối tinh và chợt choàng mình thức
tỉnh bắt đầu cho cuộc phiêu lưu lọt vào thị
trấn Silent Hill đầy huyền hoặc. |
|
|
... Song không dành cho bạn nhỏ và người
yếu tim! Hoàn toàn khác hẳn với những loạt
game kinh dị khác, các phiên bản SH không đánh
vào nỗi sợ bề mặt của người chơi bởi lũ
quái vật đáng sợ, sẵn sàng ngấu nghiến tất
cả những gì xuất hiện trên đường đi. Với SH,
đôi lúc bạn còn bật cười với lũ quỷ hình
thù kỳ quặc, thậm chí ngớ ngẩn. Nhưng đừng
vội đánh giá nó qua những gì bạn nhìn thấy,
SH chú trọng khai thác tính kinh dị từ ngay
bản thân câu chuyện.
Như một tấm gương phẳng, SH cố gắng phản chiếu lại những gì mà
tâm hồn của từng nhân vật chứa đựng: sự ám
ảnh, nỗi sợ hãi, khao khát, thậm chí dục
vọng thấp hèn. Lũ quái vật ấy không xuất
phát từ khách quan ngoại cảnh, không là bọn
zombie (LTS : xác chết biết đi) trong loạt game
“Resident Evil” nổi tiếng: Chúng xuất phát ngay
từ tận đáy tâm hồn, được tái hiện đúng theo
những gì từng nhân vật ẩn giấu, khao khát và
kiếm tìm. Những nỗi sợ ấy không nằm trên đôi
mắt mà tự bao giờ chúng đã nằm sâu trong tâm
trí bạn, tạo cho bạn cái cảm giác không lối
thoát, không kẻ đồng hành đích thực, không ai
được bạn thật lòng tin tưởng. |
|
Các phiên bản SH, nhìn về nhiều khía
cạnh, là một chuỗi đan xen những bí ẩn nối
tiếp, móc kết từng hành động, lời nói vẫn
được thốt lên hàng ngày. SH thả tính kinh dị
chìm sâu trong từng lời nói, hình ảnh, một
trang nhật ký giản đơn và cả trong thị trấn
Silent Hill bé nhỏ cũng chứa đựng một quá
khứ đen tối. Bao trùm lên cả thị trấn Silent
Hill vắng lặng, tịch liêu là một màn sương mù
giăng giăng khắp lối, bao bọc lấy bạn, bềnh
bồng trôi theo làn gió mỏng manh hay xoay nhẹ
không ngừng tựa hơi nước thực, làm nhạt nhoà
mọi cảnh vật; hay một màn đêm đột ngột bủa
vây, cả không gian xung quanh bạn bây giờ là
một hố sâu hun hút. Nó xuất hiện đột ngột
và biến mất cũng đột ngột không kém, làm
chúng ta không thoát khỏi cái cảm giác bị
nuốt chửng bởi những tội lỗi trong bản thân
cái thị trấn này, nơi mà cái thiện và cái
ác luôn chiến đấu từng ngày, giành nhau từng
tâm hồn, từng linh hồn lầm lỡ bước vào cái
thế giới kinh sợ, hoàn toàn thiếu vắng một
chút, vâng, chỉ một chút hơi ấm của con
người. Thị trấn Silent Hill, nơi tụ tập của
bọn sát nhân, lũ bán nước trong thời chiến,
nơi từng giam giữ tù nhân và hành hình họ vì
bất kỳ tội danh gì... Hồ Toluca từng biến
thành một đầm lầy bởi máu và xác người, nơi
chôn xác hàng chục mạng người trong một vụ
đắm thuyền, hay hai đứa trẻ bị giết một cách
tàn nhẫn... Silent Hill có thể xem như một
giấc mơ thực giữa chốn mộng ảo, giấc mơ phản
ánh chính chúng ta trong nó, nhưng chúng ta
không thể điều khiển và khó nắm bắt. Khai
thác ngay chính khía cạnh này, game SH không
đánh đúng thị hiếu chơi game và thật quá khó
để nắm bắt đối với các gamer ở độ tuổi 13
đến 21. |
Với những bạn nhỏ tuổi, dòng game này
đủ làm các em kinh sợ. Chẳng hạn, người chơi
đang chạy trên hành lang dài tối tăm, phía xa
xa dường như có một cái gì đó đang kéo lê
những bước chân mỏi mệt. Bạn dừng lại, quan
sát: những bức tường rõ dần, dáng người
cũng dần lộ ra, từng đường nét một, nhưng
bạn không hề biết sau lưng điều gì đang xảy
ra, rồi đột nhiên... bọn quái vật đến từ thế
giới tâm linh thông qua cơn mê bất tận. Rải rác
đâu đó trong thị trấn ma Silent Hill, bạn bắt
gặp những vết máu đỏ loang dài trên các bức
tường mà giờ đây gần như đồng hoá với thời
gian, trên vài trang sách, vung vãi khắp nơi
trong phòng phẫu thuật cũ nát, mà trên hết,
những xác chết bị phanh thây, làm lộ rõ cơ
quan nội tạng, hay đã khô héo bởi sự tàn phá
của thời gian. Bạn phải chạm vào nó, giải
những câu đố hóc búa quanh chúng, một cảm
giác rờn rợn khó tả xuất hiện, phải chăng
bạn đang trông chờ chúng sẽ bật dậy và vồ
lấy bạn như ở loạt game “Resident Evil”? Cũng
chính vì những lý do trên, dòng game SH không
dành cho những gamer yếu tim, chỉ thích...
Final Fantasy hay mắc hội chứng sợ bóng tối.
Hãy thử xem website Computer & Video Games nhận
xét thế nào về SH: “...
Với Silent Hill 2, người phát triển đã làm một việc xứng đáng
được chú ý nhờ tạo ra những bí mật và một
vùng không gian khép kín, báo trước một bầu
không khí sẽ làm người chơi phải phập phồng
hay linh tính thấy có cái gì rất lạnh lẽo,
ma quái đang xâm chiếm dần trò chơi với cảm
giác rờn rợn mới xuất hiện đâu đây, một tâm
lý sợ hãi tiềm ẩn lẫn có thể cảm nhận...”.
Trên internet, có cả những nhận xét: “Silent Hill 2 đã mang đến
một nỗi sợ mới cho PlayStation 2”; “ SH chọn
người chơi chứ người chơi không chọn nó”;...
Vì vậy, chắc chắn các bậc phụ huynh sẽ không
lựa chọn dòng game này cho con em của mình, do
tính chất kinh dị và bạo lực của nó, cho dù
với các fan ruột của “Resident Evil” thì SH
“là một trò chơi... ngớ ngẩn”! |
|

 |
|
|
|
 |
|
 |