 |
|
CẢM VỀ GAME |
|
SUTEKI DA NE?
[“Bunny”
(GameVN)] |
|
BẢN
THÂN TÔI KHÔNG PHẢI MỚI BIẾT FINAL FANTASY X, cũng
không phải là kẻ nghe người khác chơi xong kể lại,
mà chính tôi chứ không phải ai khác đã thực nghiệm
trò chơi này, hoàn thành nó. Vì thế, tôi không hề
thấy xấu hổ khi thừa nhận rằng mình đã khóc khi trò
chơi khép lại, khi bài hát trữ tình nhất “Suteki da
ne?” vang lên.
“Suteki da ne?”. Ngay từ những giai điệu ngọt ngào đầu tiên, tâm hồn tôi
dường như bị hút vào, không thể tự mình thoát ra
khỏi cái cảm giác đặc biệt ấy, cái cảm giác như đang
thưởng thức một bài thơ cổ điển, không chỉ đơn thuần
là những nhạc điệu mà thôi. Tất cả như một khúc phim
quay chậm, tất cả đã trở thành hoài niệm, và từng ca
từ đêu làm say đắm lòng người. “Suteki da ne” không
xoáy vào những câu, những lời yêu thương nồng thắm,
trực tiêp đại loại như “ I can’t live without you”
(thiêu em, anh không tài nào sông nôi), hay “ You’re
my life” (em là cuộc sông của anh)… Những câu nói
sáo rỗng, hời hợt ấy không có trong “Suteki da ne”,
vì ngôn ngữ trong “Suteki da ne” sâu sắc hơn, ân
tượng hơn, đặc biệt là vê hình ảnh.
Ngay trong thi ca xưa, các thi nhân vĩ đại thường lấy mây, gió, trăng, sao
như những hình tượng thể hiện cho tình yêu thiên
nhiên nghìn đời và lung linh mộng ảo, nay được đưa
vào bởi ca từ gợi hình, gợi cảm. Người nghe chẳng
cần nỗ lực cũng dễ dàng hình dung vê một bức tranh
thiên nhiên mang cái vẻ đẹp nghìn đời ấy. Một bức
tranh tình yêu của hai con người trẻ tuổi, tay trong
tay thả những bước nhẹ nhàng theo làn gió, áng mây;
những vì sao, ánh trăng lúc ân lúc hiện huyền ảo sau
những làn mây lững lờ trôi nhè nhẹ. Để rồi lời yêu
thương không như gió thoảng, mây bay mà đọng lại,
vang vọng trong làn gió nhẹ khi Yuna tan biến trong
vòng tay Tidus… |
“Suteki da ne?”- Điều đó không thật sự đẹp sao?
Lời hỏi như một lời trách yêu, một lời tự bạch xuất phát thật tâm nơi trái
tim yêu đang thấm đẫm giữa tình người và tình yêu
thiên nhiên tha thiết. Nhưng tại sao “Tsuki ga
nijimu kagami wo nagareta kokoro”? Trái tim của em
như trăng in bóng nước, rồi lại “Sono mune.
Karada azuke. Yoi ni magire yumemiru”- em mơ được
một lần tựa vào vòng tay ấm áp, nơi thân thể bé nhỏ
này tan biến vào lồng ngực, nghe từng nhịp tim đập
khẽ khàng như bài hát ru vào buổi chiều thu?
Phải chăng, phải chăng tất cả chỉ là mộng ảo, một
tình yêu chơi vơi, mơ hồ như trăng bóng nước, lời
nói yêu thương đọng lại trong gió rồi phút chốc tan
ra, hay như bóng đêm nuốt chửng chút ánh sáng yếu ớt
ban ngày? Những câu hỏi như lời trách, pha chút tự
bạch của Yuna phải chăng là tiếng của linh hồn cô
đơn, tiếng gọi từ nhịp đập của tim đang thả ra những
tiếng thở dài để gọi nhau. Tình yêu đến rồi lại đi,
khát vọng tìm về, hướng về như một quy luật tất yếu
trong cuộc sống, trong trái tim của mỗi con người.
Đó chính là khát vọng đích thực, là nét đẹp nghìn
đời muôn thuở, nhưng nó có là niềm tin, là động lực
tiếp sức cho Yuna, cho cô thêm sức sống? Không, cho
dù vạn vật đổi thay, Spira có kiến lập lại, nơi
những giấc mơ ngỡ như điều huyền diệu giờ đây không
phải là không thực hiện được thì trong linh hồn nhỏ
của Yuna vẫn “mang mang thiên cổ sầu”. Để rồi cô đau
đớn thốt lên: “Sono kao. Sotto furete. Asa ni
tokeru…yumemiru.”- Em mơ về khuôn mặt mà mình đã
từng chạm nhẹ, và giờ đây tan biến cùng những giọt
sương mai của một buổi sáng đẹp trời. Lời tự
bạch nghe sao xót xa quá!!! Tất cả hoàn toàn là ảo
mộng tình yêu, cái khát vọng tìm về ấy luôn khao
khát, rạo rực cháy bỏng trong trái tim bé nhỏ, không
bao giờ tan biến. |
|
|
|
 |
|
 |