|
Câu chuyện xé lòng về người cha
lập website tìm con |
|
Cộng đồng mạng những ngày qua xôn xao
thông tin về website nguyenminhchau.com, nơi một gia
đình gửi gắm niềm hy vọng mong manh sẽ tìm lại được cô
con gái bé bỏng sau 15 năm mất tích. Nước mắt chảy
ngược… Và nỗi đau xé lòng phía sau một đường link. |
|
 |
|
Website rúng động cư dân
mạng |
|
Bắt đầu từ ngày 21/1, đường link của
website nguyenminhchau.com được truyền đi với tốc độ
chóng mặt trên các forum, các cuộc trò chuyện qua Yahoo!
cũng như spam vào các trang cá nhân trong cộng đồng
mạng. Câu chuyện về người cha tìm con mất tích trở thành
chủ đề nóng nhất trên mạng tuần rồi, có người ví nó
giống như việc tìm thân nhân gặp nạn ở Haiti thông qua
Facebook. |
|
Chưa đầy hai tuần sau khi website được khởi
động, lượng truy cập của cộng đồng mạng đã lên đến con
số hàng ngàn. Hầu hết tất cả những ai nhận được đường
link đều nhấp chuột và chia sẻ, động viên người cha đang
mỏi mòn tìm con gái. |
|
Nằm trên cùng trang chủ của website là dòng
chữ “Nguyễn Minh Châu tìm con gái tên Nguyễn Trường An”
với hai ngôn ngữ chính là Tiếng Việt, Tiếng Anh. Ba tấm
hình của cháu An bé bỏng, hồn nhiên. Bên cạnh có cả
những số điện thoại cần thiết để có thể cung cấp thông
tin về cháu An. Trên website, anh Sáu Châu có nhắn nhủ
đôi lời “Giờ tôi đành gửi gắm chút hi vọng mong manh qua
trang web này”. |
|
Người cha tội nghiệp Nguyễn Minh Châu, tên
thường gọi là Sáu Châu, 45 tuổi, ngụ ấp Tân Quới, xã Tân
Hòa Thành, huyện Tân Phước, tỉnh Tiền Giang. |
|
Nỗi đau ập xuống một gia
đình |
|
Theo lời kể của anh Châu, cô con gái mất
tích của anh tên Nguyễn Thị Trường An, sinh ngày
26/3/1990, là con thứ hai trong số bốn anh em (sau
Trường An là hai em gái). Trong tiếng nấc nghẹn, anh Sáu
Châu kể về buổi chiều định mệnh, mà anh nhớ cặn kẽ đó là
ngày 9/1/1996, nhằm ngày 19/11/1995 âm lịch, ngày cháu
An rời xa vợ chồng anh: “Lúc đó là khoảng 15 – 16h
chiều. Tôi bận cùng một số người thợ đang vận chuyển vật
tư (nhà anh Sáu Châu mua bán vật tư xây dựng từ đó đến
nay – PV) thì cháu An đi học về. Ngay lúc này cháu hớn
hở chạy đến ngay bên cạnh tôi và tíu tít khoe ‘Cha ơi!
Xem phiếu bé ngoan của con ne'. Lúc đó, tôi nói với cháu
là ‘Cha đang bận, để đến tối, cha mẹ xem cho con’. Rồi
tôi lại sai cháu vào nhà lấy cho tôi ít nước đá để cho
thợ uống đỡ khát…”. Cháu An nhí nhảnh nhảy nhót chạy vào
nhà. Tính nghịch ngợm, An chỉ cầm ra bên ghe mỗi lần một
cục nước đá nhỏ xíu. Anh Châu còn nhớ rõ câu nói cuối
cùng mà mình nói với con: “Sao con không lấy nhiều? Cha
đét đít bây giờ!”. Câu nói cuối cùng với con, anh Sáu
Châu nhớ như in suốt 15 năm trên hành trình tìm kiếm con
gái khắp các tỉnh thành. |
|
Nghe cha mắng yêu, bé An phụng phịu xin anh
Châu chạy đi chơi với bé Phan Thị Diễm My (sinh năm
1991). Bé My là con của chị Phan Thị Phê, họ hàng với
anh Châu. “Tôi không ngờ, đó là lần cuối cùng còn nhìn
thấy con mình”, anh Châu nói mà rơm rớm nước mắt dù câu
chuyện đã diễn ra cách đây hơn chục năm. |
|
Đến giờ cơm chiều, cả bé An và bé My đều
không về nhà. Cái xóm nhỏ chừng chục căn nhà như náo
loạn khi hai gia đình anh Châu và chị Phê bắt đầu nháo
nhác đi tìm con. Lực lượng công an xã, huyện, tỉnh cũng
có mặt tại địa phương để truy tìm. Nghi hai cháu bé bị
té sông, hàng trăm người được huy động, dùng lưới đánh
cá quay, rà hết cả khúc sông nhỏ. Cứ mỗi lần kéo trúng
rong rêu làm nặng lưới, tim anh Châu như thắt lại vì sợ
trong lưới là con mình. |
|
Quá nửa đêm cả đoạn sông bị quần đục ngầu
mà chẳng có dấu hiệu gì. Sáng hôm sau, cả xóm nhỏ lại
tập trung mọi người kéo lưới gần cả ngày mà không có kết
quả. Anh Châu thấy đỡ lo vì con gái mình và bạn nó không
chết đuối, nhưng anh rùng mình lo sợ hơn khi nghĩ đến
việc hai đứa trẻ bị kẻ xấu bắt cóc. Suốt mấy ngày hôm
sau, vợ anh Châu là chị Mạch Thị Mỹ Bình vì thương nhớ
con mà sinh bệnh. Nhiều ngày liền, công an vào cuộc, lấy
lời khai một số người nhưng không có kết quả. Nhiều
người trong xóm xót xa khi thấy anh Châu cứ như người
mất hồn, lang thang hết đầu làng cuối xóm lại đi dọc
theo bờ sông tìm con. |
|
Hai gia đình anh Châu và chị Phê sau đó bắt
đầu đi tìm ở những nơi xa hơn, ban đầu là trong huyện,
rồi trong tỉnh, ra miền Đông, về miền Tây. “Cứ nghe ở
đâu tìm được trẻ lạc, chúng tôi cũng tìm tới xem có phải
con mình không”, anh Châu kể mắt rơm rớm. Cứ gom góp
được ít tiền, hai gia đình mất con lại chia nhau đi tìm
những đứa con của mình. Thông tin tìm trẻ lạc cũng đăng
liên tục trên báo và đài truyền hình nhưng cả hai bé vẫn
bặt vô âm tín. Nhiều lúc hết tiền mà nghe có manh mối,
anh Châu và chị Phê lại vay mượn khắp nơi để có tiền làm
lộ phí cho chuyến đi chất chứa nhiều hy vọng. |
|
Mòn mỏi tìm con |
|
“Tôi từng sang tận Campuchia để tìm con.
Đó là thời điểm gia đình đau khổ nhất, chúng tôi cũng
chẳng còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ được gì. Nghe người ta
bày sang Campuchia tìm, chúng tôi lấy ảnh các bé phóng
lớn ra hàng ngàn tấm, rồi thuê người dò la. Gần nửa
tháng ở Campuchia chẳng có kết quả, mọi người đành khăn
gói về nước. Khi về đến nơi, trong túi cũng đã cạn tiền”,
anh Châu kể. |
|
Khuôn mặt phúc hậu, ánh mắt buồn đau đáu
quá khứ, người đàn ông mất con tâm sự: năm 2008 công an
có đến xã để lấy lại lời khai của gia đình tuy nhiên,
vẫn chưa có thêm manh mối nào về tung tích hai bé. |
|
Chị Mạch Thị Mỹ Bình, mẹ bé Trường An cho
biết: đầu tháng 7/1996 (âm lịch – tức sau hơn 8 tháng
cháu An mất tích) gia đình có nhận được một cuộc điện
thoại gọi đến và bất ngờ khi đầu máy bên kia là giọng
cháu An la toáng lên “cha ơi, đến ngã ba Phú Mỹ rước con
về!” rồi đầu dây bên kia cúp máy. |
|
Anh Sáu Châu lại tức tốc lên đường, chị
Bình lúc đó sức khỏe rất yếu vì đổ bệnh sau khi con gái
mất tích nhưng cũng bảo anh chở đi cùng. Hai vợ chồng
đến ngã ba Phú Mỹ đoạn cách ngã ba Trung Lương, tỉnh
Tiền Giang gần 10 km chạy lòng vòng gần chục tiếng đồng
hồ nhưng chẳng hề tìm ra tung tích. Nghe nói ở Bà rịa –
Vũng Tàu cũng có ngã ba Phú Mỹ, anh Sáu Châu lại tất tả
đi tìm con. Hy vọng nối tiếp theo tuyệt vọng… |
|
Mấy năm sau, anh trai của bé An là Nguyễn
Minh Việt qua đời vì mắc chứng ung thư xương quái ác.
Gia đình nhỏ bé tưởng chừng đã không gượng dậy nổi sau
hai tai ương liên tiếp. Nhưng bằng nghị lực phi thường
và một niềm tin mãnh liệt cô con gái bé bỏng của mình
còn sống trên cõi đời này anh Sáu Châu vẫn chưa nguôi ý
định tìm con. |
|
Khi xem tivi lại biết có chương trình “Như
chưa hề có chuộc chia ly” của VTV – Đài truyền hình Việt
Nam, anh cũng lặn lội đăng ký với niềm hi vọng, nhưng
gần một năm qua, những người thực hiện chương trình cho
biết cũng chưa tìm thấy manh mối nào về con gái anh mất
tích 15 năm trước. |
|
Cuối cùng anh Sáu Châu nhờ đến người cháu
họ của mình là kỹ sư công nghệ thông tin tại TP.HCM giúp
lập nên website tìm con gửi gắm tất cả những hy vọng
mong manh còn lại vào cộng đồng mạng Việt Nam. “Sau
này lỡ tôi có bề gì, các em bé An sẽ tiếp tục thay cha
mẹ tìm chị nó. Những ký ức về tuổi thơ con gái tôi như
vết dao cứa vào tim. Có nhiều đêm hai vợ chồng chợt tỉnh
giấc và lau nước mắt cho nhau khi nhớ về con gái, chúng
tôi còn sống vẫn sẽ tiếp tục hành trình tìm con”,
anh Sáu Châu chia sẻ. |
|
 |
Nếu ai biết cháu Nguyễn Trường An ở đâu có
thể liên hệ theo địa chỉ:
- Nguyễn Minh Châu: 0903.843.801 hoặc 073 3849035
- 073 3849129.
- Trương Hoàng Thái: 0902 994 689 hoặc
truonghoangthai158@yahoo.com. |
|
KHÁNH PHƯƠNG |
|
[Đầu trang] |